Warning: KaiHun.
Au: Hun
Rating: PG - 13
Hâm: tớ không dám anti HunHan, chỉ là đôi lúc thấy Kai rất thích Sehun nên bạn Hun cho ra đời 1-shot này.
Note: Hâm và Hun là hai fangirl nhóa ~
DO NOT TAKE OUT WITHOUT PERMISSION.
.
.
.
Intro.
Mọi người đều biết đến Kim
JongIn và Oh Sehun như một đôi bạn thân hạt muối cắn đôi, hạt đường sẻ nửa. Vì
từ thời còn đóng bỉm hai đứa trẻ đã được gia đình gắn kết với nhau bởi mối thâm
tình BFF lâu đời của hai bên ba mẹ. Và đến bây giờ, khi cả hai đã bước sang
tuổi 18, tình bạn ấy dường như càng khăng khít, Kim JongIn và Oh Sehun, hai
thằng con trai như hình với bóng.
Nhưng đấy là cái nhìn của
đôi bên gia đình và bà con hàng xóm, còn đối với hai nhân vật chính thì hoàn
toàn không phải thế.
Đối với Oh Sehun, Kim JongIn
là một tên đại ma đầu rất đáng sợ.
Đối với Kim JongIn, Oh Sehun
là một thứ gì đó cần phải nắm giữ.
* *
* *
Kris bảo sẽ chở Sehun về, vì
hôm nay anh trên đường qua nhà cậu. sehun lập tức gật đầu, Kris chân dài hơn
JongIn, dĩ nhiên anh sẽ chở cậu về nhanh hơn tên kia rồi.
Tan trường, Sehun cùng Kris
đi lấy xe, cả hai nói chuyện cười đùa rất vui vẻ.
_ Oh.Se.Hun! Mau xuống xe!
Sehun ló đầu qua lưng Kris,
nhìn thấy JongIn mặt hầm hầm đang chắn đầu xe cả hai, mặt cậu nhăn nhó.
_ Hôm nay Kris hyung chở tớ
về, tớ đã nhờ Taemin hyung nhắn với cậu rồi mà!
JongIn dựng xe, hùng hổ bước
đến nắm tay Sehun lôi xuống xe, quay qua nhìn Kris.
_ Em chở cậu ấy về hyung ạ,
hyung cứ về trước đi!
_ Ừ. Thế cũng được! – Kris
hơi lắc đầu kiểu “hyung sợ mày rồi! Ghen với chả tuông” rồi phóng xe đi luôn.
Sehun bặm môi giằng tay ra
khỏi JongIn, trên cổ tay trắng nõn nà đã xuất hiện vài vệt đỏ.
Hắn liếc nhìn cổ tay cậu,
thấy hơi xót nên vòng ra sau đẩy đẩy cậu bước đi, nhẹ giọng:
_ Về thôi nào ~
Ngồi trên xe, Sehun ắm ức
nhưng chả làm được gì, cậu lườm tan nát cái lưng to rộng của cái tên nào đấy,
miệng lầm bầm câu nói quen thuộc.
_ Đúng là tên đại ma đầu
đáng ghét ~
O_o_O
Lễ hội trường, Sehun quyết
định sẽ đi chơi cùng nhóm ChanBaek và ChenMin.
_ Ủa, JongIn đâu? Sao em đến
một mình vậy? – Baek hyung kéo cậu vào nhóm
_ Em trốn cậu ấy, đi chơi
chung chả khác nào đi với anh trai cả, chán lắm ~
_ Em thật là … suốt ngày
trốn mà có trốn được đâu!
Chen hyung vừa nói xong, mắt
Sehun giật mạnh hai cái, cảm giác cổ tay đau đau, cậu nuốt nước bọt cái ực.
_ Oh Sehun, tớ không phải là
anh trai của cậu! – hắn xuất hiện với giọng nói trầm đầy uy lực, ngay lập tức,
Sehun bé nhỏ ỉu xìu.
_ Tớ đùa mà, cậu nhẹ tay tí,
đau!
Bốn người còn lại nín cười
nhìn hai tên nhóc với khung cảnh quen thuộc ngày nào cũng diễn.
_ Bạn thân mà như chúng nó,
thà tiến them một bước thành lover như tụi mình cho xong!
Chanyeol nhún vai rồi cả bọn
hòa vào dòng người đông đúc của buổi lễ, tay nắm chặt tay.
“Kim JongIn đã bảo, Oh Sehun
là một thứ rất quan trọng cần hắn nắm giữ … mọi lúc mọi nơi …”
O_o_O
_ Sao lúc trong hội trường
cậu không cho tớ chơi trò “tìm người đặc biệt trong 5 phút” chứ?
Đến lúc ngồi sau xe JongIn,
Sehun vẫn còn rất ấm ức. Quả thật cậu muốn chơi mà, cái trò đó rất thú vị, nhìn
Chanyeol, Baekhyun tìm được nhau và nụ cười sang chói của Xiumin với ChenChen
hyung làm cậu ganh tị lắm.
_ Đơn giản thôi, tớ không
thích cho cậu chơi, vậy thôi!
_ Cậu lúc nào cũng vô lí như
thế, đó là sở thích của tớ mà!
Giọng Sehun đầy trách móc,
nhưng lúc nãy nhớ lại cái xiết tay của JongIn, cậu còn thấy phát sợ.
_ Cậu nói nhiều quá, kéo cổ
áo khoác lên đi, gió lạnh rồi đấy!
Đấy là cách JongIn chặn họng
Sehun. Hắn thấy thoải mái hơn một chút khi cậu ngoan ngoãn kéo cổ áo lên và
ngồi im sau lưng hắn.
Kim JongIn không phải là một
kẻ thiếu tự tin, mà ngược lại, hắn rất tự tin với những khả năng của mình.
Nhưng hôm nay, cái trò chơi ấy làm hắn sợ. hắn sợ bong tối và năm phút mộng mị
ấy, hắn sợ ai đó sẽ giật tay cậu trước khi hắn chạm tới … hoặc là, hắn sợ cậu
sẽ chạy đi tìm ai đó … không phải hắn.
Kim JongIn không biết rõ
trái tim nhỏ bé của Oh Sehun có ngăn nào dành cho hắn không, nhưng có thể, hắn
sẽ không bao giờ buông tay cậu trước.
Còn Oh Sehun, hình như cậu
lại đang nghĩ, nếu lúc đó JongIn thả tay cậu ra để tham gia trò chơi, thì sau
năm phút ấy, cậu sẽ chạy đi tiimf ai và ai sẽ chạy đến nắm tay cậu???
O_o_O
Luhan và Lay mới chuyển vào
lớp đặc biệt của cả bọn Sehun, cái cách hyung tóc nâu ấy nhìn Sehun thật ấm áp.
_ Này Sehunnie, em có thể
dẫn hyung đến thư viện trường không? – hyung tóc nâu quay xuống bàn cậu.
_ Er … - nhìn sang JongIn
đang gục mặt xuống bàn ngủ, Sehun ngước nhìn Luhan – vâng, hyung ra cửa lớp đợi
em nhé!
Cậu nhẹ nhàng gỡ bàn tay
đang nắm lấy cổ tay mình ra, đặt xuống ghế rồi chạy ra gặp Luhan.
“Hình như tớ chỉ ngủ được ở
lớp mỗi khhi nắm tay cậu thôi, ngốc, cậu quên rồi à?”
O_o_O
Luhan đưa ly trà sữa cho
Sehun.
_ Trả công Sehunnie đã dẫn
hyung đi thư viện và ngồi với hyung cả buổi nha ~
_ Vị nho ạ?
_ Ừ! Ngon lắm đấy, uống thử
đi!
Luhan cười và mút trà sữa
chùn chụt. vị nho ngọt … mà lại chua chua, không phải vị ngọt đậm đà như
chocolate, nhưng Sehun cho phép bản thân mình thử nó. Một chút cảm giác mới lạ
làm cậu thấy thinh thích.
JongIn cùng Tao hyung từ
ngoài bước vào, Sehun hút vội trà sữa rồi đút vào ngăn bàn. Cậu không hiểu sao
mình lại làm thế, sợ sệt cái gì chính bản thân cũng không rõ.
_ Đi với tớ!
Cổ tay lại bị nắm chặt,
Sehun cười trừ nhìn Luhan hyung trước khi bị hắn kéo đi. Và vì mải nhìn Luhan,
cậu đã không thấy được vẻ mặt thất thần của JongIn, khi một thoáng ánh mắt hắn
rơi xuống ngăn bàn của cậu.
Còn Luhan nhìn thấy tất cả.
“Cậu đã bảo chỉ uống mỗi vị
chocolate thôi mà, đã thích nho từ khi nào vậy?”
O_o_O
Hôm nay là sinh nhật JongIn,
hắn thực sự muốn xua đi cái cảm giác khó chịu mấy ngày gần đây, điều hắn muốn
bây giờ là bắt cóc Sehun bé nhỏ và cướp luôn nguyên ngày của cậu.
_ Ngày hôm nay của cậu là
dành cho tớ! – JongIn nói khi đèo Sehun đi học
Cậu bĩu môi nhìn lưng hắn,
nhưng không hề có ý định chống đối. sinh nhật năm nào mà chẳng thế, hắn không cần
cậu tặng quà, mà chỉ muốn lấy thời gian của cậu thôi. Quen rồi.
Một buổi sáng sẽ bình thường
nếu không có sự vắng mặt của Luhan.
_ Lay hyung, Luhan bị ốm ạ?
_ Ừ, cậu ấy sốt cao lắm, nằm
bẹp dí rồi, à, cậu ta bảo đưa cho em cái này.
Sehun nhét vội tờ giấy vào
túi áo trước khi JongIn đi đến và nắm cổ tay cậu kéo ra sân thể dục.
Tan trường, thời khắc JongIn
chờ đợi nhất. Hắn sẽ chở cậu ra song Hàn, hưởng gió và lắng nghe tiếng song
biển. Rồi đi ăn bánh kem, uống trà sữa chocolate mà cả hai cùng thích. Sau đó
sẽ đi long vòng, đi đâu cũng được, miễn là có cậu ngồi sau lưng hắn.
Thầy gọi Sehun lên phòng
giám thị dặn dò, có lẽ hắn nên đợi cậu ở cổng.
Chiều, ánh chiều mơ màng với
vài tia nắng chưa tắt. Một Kim Jongin đứng nhấp nhổm bên chiếc xe đạp, đang đợi
Oh Sehun.
Chiếc xe buýt số 12 lướt
chậm qua cổng trường, Sehun giận bản thân đã quên mang theo điện thoại, và
không thể gọi cho JongIn.
Tối, ánh đèn đường hiu hắt
ủy mị. Một Kim JongIn đứng lặng người bên chiếc xe đạp, không còn đợi người con
trai tên Oh Sehun nữa. Kim JongIn đang chờ đợi trái tim hắn bớt gào thét với
những nhịp đập điên cuồng.
Lay hyung bảo Sehun bắt xe
buýt đến thăm Luhan hyung rồi.
Chiếc xe buýt số 12 ấy …
Cậu
là cát biển phải không Oh Sehun?
Sao
tớ càng nắm chặt thì cậu lại càng trôi tuột đi vậy?
Tớ
luôn đứng sau cậu này, nhưng cậu lạc mãi đi đâu thế?
Này
cậu, hình như Kim JongIn này đang khóc đấy, khóc vì một tên vô tâm như cậu, hài
lòng chưa hả Oh Sehun?
Vậy
thôi tớ thả tay cậu ra nhé, vì tớ không đủ tự tin để nắm giữ cậu nữa rồi…
Oh
Sehun à, Kim Jong In này sẽ để cậu bước đi…
Sehunnie,
trái tim tớ chết thật rồi đấy … cũng chỉ vì nó đã quá yêu cậu mà thôi …
Sehun rất sợ JongIn giận,
hôm sinh nhật cậu đã ở bên cạnh Luhan. Chỉ vì hyung ấy cần vào viện để truyền
nước biển, và cậu trông hyung ấy đến tận bảy giờ tối.
Lúc cậu hớt hải chạy qua nhà
JongIn, bác gái bảo hắn đã ngủ rồi. Cậu chạt lên phòng hắn, cái tướng ngủ co ro
lạnh lung mà cô độc. Sehun thấy bản thân thật đáng trách.
Đến lớp, JongIn suốt ngày
ngủ, đó là chuyện bình thường, nhưng hắn đã không hề nắm lấy cổ tay cậu một lần
nào nữa.
Cậu bảo muốn về với Kris
hyung, JongIn bảo cậu sẽ chở Tao hyung về.
Cậu bảo sẽ đi chơi với Suho
và D.O hyung, JongIn bảo hắn sẽ đi xem phim với anh họ Taemin cả tuần.
Cậu hỏi hắn có phải hắn giận
cậu, JongIn bảo hắn không phải là trẻ con.
Cậu hỏi hắn rất nhiều, nhưng
chỉ dừng lại khi hắn bảo:
“Tớ sẽ không nắm lấy tay cậu
nữa, cậu được tự do.”
O_o_O
_ Em đang khóc vì JongIn sao
Sehunnie? – Luhan nhẹ nhàng vỗ vai cậu nhóc đang nấc lien hồi ở gosc cây sau
thư viện.
_ Hyung … hức … JongIn
bảo … sẽ không nắm tay em nữa … cậu ấy
chán em rồi – Sehun ngước lên thút thít
_ Vậy tại sao em lại khóc?
Chẳng phải trước vẫn ghét sự kìm kẹp của JongIn sao?
Sehun lại nấc, Luhan nắm lấy
tay cậu, anh đang đợi một điều mà bản thân đã biết rõ từ lâu, chỉ là không muốn
thừa nhận.
_ Em không biết nữa … khi
JongIn không nắm tay em .. hụt hẫng lắm … cậu ấy không đi chơi cùng em … hức …
em chơi chẳng thấy vui … cậu ấy chở Tao hyung về … hức … em lại thấy ghét lắm …
cậu ấy bảo sẽ không bao giờ nắm tay em ... huhu … chỗ này đau lắm hyung à ~
Bàn tay Sehun đặt lên ngực
trái, nơi có một trái tim bé nhỏ đang đau đớn.
Vì sự tự do mà JongIn bảo sẽ
trả lại cho cậu.
Sehun bây giờ không cần nữa.
Luhan khẽ vuốt mắt mình,
trong một thoáng để niềm hi vọng vụt tắt, anh đã biết rồi mà, chuyện Oh Sehun
yêu Kim JongIn, tình cảm đã quá sâu đậm để một ai khác có thể bước vào.
_ Em đã yêu cậu ta rồi, giờ
muốn hết đau phải nhờ cậu ta chữa lành thôi!
. . .
Hôm nay không phải chở Tao
hyung về, JongIn thẫn thờ dắt xe ra cổng trường.
Sehun à, tớ có làm được hay
không đây?
Từ bỏ cậu, quả thật quá khó
khăn …
Xòe bàn tay ra, gió lạnh
được dịp luồn lách vào. Bàn tay này đã bao lâu rồi không được nắm lấy tay cậu?
Hình như càng ngày nụ cười
của cậu lại càng in vào trí nhớ của tớ.
Vì bây giờ đã ít thấy nó
rồi, nên phải khắc sâu để còn lôi ra làm của riêng mà ngắm chứ.
Hắn cười. trái tim khó bảo
này, sao mày cứ mãi gọi tên Oh Sehun thế, cậu ấy có nghe được đâu!
Cổng trường lại vắng vẻ,
khung cảnh âm u đặc quánh lại. chiếc xe đạp lạnh đi vì những cơn gió buốt quất
vào.
JongIn nhìn thấy Sehun, cậu
đang rụt rè tiến lại gần hắn.
Ôi, đã đến mức ảo tưởng rồi
cơ à, chẳng phải Sehun đang học nhóm cùng Luhan hyung sao?
Sehun đứng trước JongIn, lấy
tay quẹt đi vệt nước mắt, cậu còn chưa mở miệng, đã cảm nhận một vòng tay rộng
lớn ôm chặt lấy mình rồi.
_ sehun à, ảo ảnh cũng được
nhưng hãy cho tớ ôm cậu nhé, tớ không chịu nổi nữa rồi!
Chất giọng trầm, lại còn thì
thào rất ấm áp. Trái tim Sehun như không còn đau nữa, nó lại hồ hởi mà đập rộn
ràng. Cậu mỉm cười vòng tay ôm lại cái tên ngốc ấy.
_ Ảo ảnh cái đầu cậu, tớ là
người thật 100% đấy nhé!
_ Cậu … ?
JongIn mở to mắt, nhưng
tuyệt nhiên không hề có ý buông cậu ra.
_ Tớ biết rồi, tình cảm của
cậu dành cho tớ, thành thật xin lỗi, vì tớ đã quá vô tâm.
Sehun vùi mặt vào ngực áo
JongIn, mặt cậu đỏ lên nhưng cậu không để ý.
Hắn im lặng. chỉ để lắng
nghe nhịp đập của trái tim hắn, và của trái tim cậu. Rồi nhận ra chúng cùng một
nhịp, vòng tay hắn siết chặt hơn. Hắn hôn lên tóc cậu.
_ Phải, tớ yêu cậu. Lâu lắm
rồi ấy. Còn cậu, có yêu tớ không?
_ Nếu tớ không yêu cậu thì
trái tim này sẽ đau, mà đau quá thì nó sẽ chết, khi đó sẽ không còn Oh Sehun
nữa.
Cậu trả lời dõng dạc trong
vòng tay rộng, hắn hạnh phúc đến nỗi xoay cậu mấy vòng, rồi hôn chóc lên má
cậu.
_ Đúng đấy. Nếu hai chúng ta
không yêu nhau thì hai trái tim sẽ chết. Và khi đó, Kim JongIn và Oh Sehun sẽ
không còn tồn tại.
Sau câu nói ấy, hắn nhấn
chìm cậu vào một nụ hôn chocolate ngọt ngào. Sehun biết, cậu sẽ không bao giờ
chán cái vị ngọt đậm đà của chocolate, cũng như sẽ không bao giờ ngốc nghếch để
tên Kim JongIn buông tay mình thêm một lần nào nữa.
Kim JongIn và Oh Sehun, mọi
chuyện bây giờ mới bắt đầu, mặc dù vạch xuất phát thật sự đã có từ rất lâu rồi.
. . .
_ Lễ hội trường kì sau chúng
ta cùng tham gia trò chơi ấy nhé!
_ Không thành vấn đề, tớ sẽ
luôn tìm được cậu mà xem!
end.
Hâm ∞