12/8/12

[One-shot] Táo Cấm [Jo Twins] Part 2


Author: Hâm
Pairing: Jo Twins (KwangMin và YoungMin)
Rating: NC-17
Summary: Intro
Warning: thuộc thể loại BoyxBoy, đã cảnh báo trước. Không chịu trách nhiệm hậu quả vì bạn đã được cảnh báo trước. Hãy ý thức về hành động của mình.
DO NOT TAKE OUT WITHOUT PERMISSION.
.

.

.

.

Ngày ||||||

Mẹ chúng mang về một cái bánh thật to màu trắng với sô cô la phủ đầy trên mặt. Ở đó có dòng chữ màu đỏ “Mừng sinh nhật KwangMin & YoungMin 17” kế bên là hai khuôn mặt xinh xinh của hai đứa. Sinh nhật chúng không hoành tráng, đó là điều KwangMin yêu cầu mẹ nó cách đây hai ngày. Nó không dại biến nhà mình thành trung tâm của mấy cô gái cứ lẽo đẽo theo nó ở trường. Mà thực ra thì nó nhớ không khí ấm áp của gia đình, nhất là ba nó gần đây bận công việc tối tăm mặt mũi.

“Kìa KwangMin, nhắm mắt vào và ước đi con.” Mẹ dịu dàng vỗ vai KwangMin và cậu bé thấy anh đang nhắm hờ mắt, hai đôi tay chắp vào nhau, bờ miệng hồng sữa đang mấp máy câu chữ mà theo mẹ bảo có thể thành hiện thực. YoungMin lúc nào cũng đẹp, hơn cả thiên thần mà Chúa trời tạo ra.

KwangMin nhắm mắt. Và cầu nguyện. Nó không muốn ước. KwangMin biết thừa những điều ước dù có thành hay không cũng rất khó xảy ra, nó luôn ước mấy điều viển công như được ôm anh trai bé nhỏ cả ngày vậy. Mà sự thực thì đã thế rồi, vậy nên nó cầu nguyện. KwangMin chỉ cần một phần may mắn. Vì có một giới hạn mà hai đứa chưa dám nói với nhau, nhưng nó biết rõ đó là gì. Và có thể thứ đó sẽ phá tan gia đình, nơi mà cả hai đều yêu thương.

Ba tặng YoungMin một thùng sách anh trai yêu thích, còn KwangMin, ông tặng cái máy chơi game mà ngày nào thằng bé cũng ngửa mặt lên trời xin. Khỏi phải nói chúng sung sướng thế nào, YoungMin bóc tung cả thùng sách để ngắm nghía từng quyển trong khi KwangMin thì bấm nút liên tục với cái máy nhỏ trên tay. Mẹ cười nhìn chúng, lặng lẽ hạnh phúc với ba. Nếu hiện thực cứ như thế này thì tốt biết mấy …

Sau đó điện thoại kêu, có một ca cấp cứu. Và chỉ chờ có thế, cả ba và mẹ chúng đều khuất sau cánh cửa. Trước khi đi, YoungMin lo lắng nhìn khuôn mặt ba, ông xoa đầu YoungMin, cười với KwangMin. Như thể đây là lần cuối chuyện này xảy ra, và giờ này năm tới, ông sẽ không bỏ đi thế này.

Chúng nó đứng chào ba mẹ.

Cứ thế bóng tối buông dần trên ngõ cửa …

23:49 p.m

YoungMin nằm ngoan ngoãn trên giường gác đầu lên tay nhìn qua cửa sổ đợi nghe tiếng ai đó gọi tên mình. Còn em trai ngồi ghế, gác chân ngửa mặt lên trời và ngắm mấy ngôi sao dạ quang chúng dán trên trần.

YoungMin bỗng chợt thở dài “Anh không hiểu sao em lại cao 1m60 lúc mới có 14 tuổi. Trong khi anh chỉ có 1m56 thôi, khó tin.”

“Hừm…” Nó cười nhẹ “Chẳng khi nào anh với tới cái trần cả, ..”

“Bất công, ông trời không có mắt” YoungMin lật người lại nhìn em trai. Nó thật sự đẹp trai trong mái tóc đen, dù bóng tối vẫn nhiều hơn ánh đèn đang lập lờ từ cái đèn ngủ.

KwangMin xoay đầu nhìn anh trai bé nhỏ đang nằm trên giường, nó đột nhiên bỏ rơi mấy ngôi sao để sà xuống nằm cạnh YoungMin.

“Không phải để em ăn hiếp” Kwang vòng tay quanh người anh trai nó “mà đáng lẽ em là anh trai mới đúng.” và kéo anh nó lại gần.

“Em mơ đi Kwang! Dù sao anh ra trước em mấy …” YoungMin cự nự xoay mặt đi chỗ khác khi nó tiến tới cắn nhẹ vào mũi mình. KwangMin thì thầm vào tai anh trai bé nhỏ “vậy hyung xem hyung hơn em chỗ nào …?”

YoungMin suy nghĩ “Có lẽ là cái đầu …”

“Không phải …” KwangMin cười thích thú nhìn anh nó khổ sở trong tay mình, nó đặt một tay ở eo, còn tay kia lướt trơn tru vào cái áo phông của anh trai, chạm vào làn da mịn như bột xay nhuyễn.

Tất nhiên anh nó biết nó sẽ làm gì tiếp theo, vậy nên YoungMin ngoạy ngọ tránh nhìn mắt nó – đã có lần anh ngoan ngoãn theo nó chỉ chỉ vì đôi mắt đa tình đó. Vớ vẩn ở chỗ
anh hoàn toàn bị nó dụ dỗ vô điều kiện và không hề giận em trai tí nào. KwangMin đưa mắt xuống cổ YoungMin, bắt đầu hôn nhẹ lên, hít hà và rên ư ử vào tai anh trai khôn ngoan lôi kéo vì nó biết giờ có chết YoungMin cũng không nhìn vào mắt nó. Nó đè nghiến YoungMin xuống nệm, giữ chặt hai tay, nhưng môi lại dịu dàng nếm từ cổ lên mang tai làm cậu bắt đầu đỏ ửng khi nó hôn tai cậu.

“Kwang… ba mẹ … ưm … ư ư …hư ….” anh trai cắn môi ngăn tiếng kêu, nhưng rất tiếc nó đã nghe được. Trước đây nó bảo thích hai thứ trên ngực YoungMin, nhưng đó chưa phải là thứ nó thích nhất. Đó là khi anh trai phản ứng lại nó, đối với KwangMin, điều này đồng nghĩa với việc nhất định nó sẽ làm tới cùng. Nhưng anh trai nó ngốc ở chỗ nó sẽ làm mọi cách để nghe được phản ứng nhỏ bé nhưng rất đáng yêu thoát ra từ cơ thể anh trai bé nhỏ của mình.

KwangMin xoay mặt đỏ hửng về phía mình.  Có bao giờ nó thoát khỏi khuôn mặt nõn nà nhưng đầy tà mị của YoungMin, nó ko thoát được nên lạc trong đó mất rồi. YoungMin cắn môi, chỉ dám hé mắt nhìn nó. Và bất chợt cậu bắt gặp ánh mắt ngập đầy điều gì đó long lanh khi nó nhìn cậu. Khao khát. Ấm áp biết chừng nào. Giới hạn sắp vỡ tung đến nơi rồi.

“Hyung, nếu anh nghe lời em sẽ cho anh được nghỉ ngơi trước 12 giờ đêm nay…” KwangMin dịu dàng đẩy anh nó dựa vào thành giường. Khi tay Kwang vừa chạm đến vạt áo để kéo lên, YoungMin giựt lại “Em không biết mình đang làm gì đâu …”  Cậu bé tóc đen khẽ cười. Anh nó đúng là thứ sinh vật ngây thơ nhất quả Đất. Tất nhiên nó yêu anh nó từ bé, ngay cả bất cứa thứ gì của anh, nó muốn vứt chúng đi để anh trai bé nhỏ chỉ nhìn mỗi nó thôi. Nó luôn dán những ngôi sao trên trần vì sợ anh nó ngã xuống, chỉ sợ giây phút anh nó yếu đuối quá, cậu em trai này lại chẳng kìm được. Cậu em hay ôm anh trai từ sau vì nó muốn bao bọc quanh anh chỉ có mùi thơm của nó. Bởi vì hai chữ “anh em” mà chúng phải thốt lên hằng ngày, nó không muốn gặp lại hàng lệ năm nào quỳ lạy mình. Vỡ thật rồi. Em yêu anh. YoungMin …

KwangMin hôn lên mắt YoungMin thì thầm

“Còn không em sẽ làm anh khóc đêm nay …” Cậu bé tóc đen hôn YoungMin. Từ tốn đủ bùa lú để anh nó nghe theo. YoungMin đáp trả lại nụ hôn, cậu bị cuốn lấy nụ hôn, đôi mắt nhắm thả trôi tất cả mọi thứ.

KwangMin kéo hai chân anh gác lên vai mình. KwangMin hôm nay uống phải cái gì rồi, nó hành động hoàn toàn khác với nó trước đây.

“Cởi áo em đi.”

Lần này thì YoungMin thật sự hốt hoảng. Anh sợ hãi không biết phải đáp trả cậu em trai thế nào, bờ vai bỗng chốc rung nhẹ. Nghe theo nó anh không chắc chuyện gì sẽ xảy ra nhưng nhìn ánh mắt nó bây giờ, như muốn hung bạo Youngmin thật sự.

Anh nắm nhẹ hàng cúc áo trong đầu thầm mong nó đừng như vậy nữa. Nhưng trái lại, Kwang nhìn anh nó chăm chú với ánh mắt khao khát, như ngọn lửa âm ỉ đang được xúc tác. YoungMin càng chậm, càng kích thích nó nhiều hơn.

KwangMin giằng lấy tay YoungMin, đẩy anh tì sát vào thành giường. Nó như cơn cuồng phong nhắm thẳng môi YoungMin ngấu nghiến. Bờ môi mềm mại làm nó cười khẽ, KwangMin kéo áo anh trai lên và ném thẳng xuống đất. YoungMin đẩy Kwang nhưng nó mạnh mẽ khóa chặt hai tay anh lên đầu, bờ môi nóng bỏng trườn xuống cổ, YoungMin cố gắng cựa quậy trong khi mắt anh đã mờ dần.

Nó tự giật bung hàng cúc áo của mình, áp thân hình rắn chắc quyến rũ sát vào làn da YoungMin. Cái nóng bắt đầu hầm hập cả căn phòng, dù cho trước đó máy điều hòa ở số 28. KwangMin nút mạnh làn da trắng sứ bên dưới, mắt nó không mở nhưng những hành động này chắc chắn nó đã học ở đâu đó. Anh trai YoungMin tự giận mình. Anh không thể đẩy nó ra, và anh chợt nhận ra mình khác nó quá nhiều…

….

YoungMin thấy mắt mình mờ dần đi cùng với lí trí. Mọi giác quan bây giờ chỉ còn hạ thể mới cảm nhận được chuyện gì đang xảy ra. Bao trùm bên dưới anh một dòng nước ấm vươn dài trên đầu lưỡi, nhẹ nhàng liếm làm anh như thấy ngàn sao sáng rực hơn cả bầu trời nhân tạo của chúng. Anh không thể ngờ cách đây vài phút, chúng còn trò chuyện bình thường, vậy mà bây giờ cả hai đứa đều đang đắm chìm trong tội lỗi. Và anh chỉ kịp trợn mắt khi Kwang đưa miệng nó ngậm cả vật cương của mình. Không phải anh ngạc nhiên. YoungMin chỉ kịp thốt ra những tiếng rên và thầm nghĩ “Chết tiệt!” bởi vì thật sự nó đang thỏa mãn dục vọng cao hơn đỉnh đầu của anh. KwangMin chầm chậm lướt qua thân rồi cạ răng lên đỉnh, nó biết cách làm anh nó như điên lên khi nằm dưới mình. Bây giờ YoungMin chỉ biết nghe theo nó như nghe tiếng gọi của cơn khoái cảm, bất giác nâng hông mình cao hơn nữa để đẩy sâu vào vòm miệng nóng ướt. KwangMin bỗng nhiên ho sặc, nó rút anh ra khỏi miệng, cắn nhẹ bên đùi YoungMin rồi lại ngậm chặt lấy như rời nửa bước là nó sẽ chết vậy. YoungMin giật nhẹ đùi mình, hai tay nắm lấy đầu KwangMin và bất giác rên vài câu vô nghĩa. Điều đó kích thích Kwangmin làm nó điên cuồng lao vào hạ thể, mút chặt lấy anh và YoungMin rên càng lớn tiếng hơn.

“Kwang … s-ắp .. - ..”

“Ừm …” nó ậm ừ trả lời.

Sau đó, YoungMin thấy cả bầu trời sao phủ đầy mắt anh. Vài giây sau anh ngẩng đầu lên thì thấy KwangMin đang liếm thứ gì đó trắng tinh vương trên đỉnh. Nó ngẩng đầu nhìn anh cười, chồm lên thật nhanh và hôn anh trong mùi vị YoungMin chưa thử bao giờ.

“Có vui không?”

Anh nó đỏ phừng mặt. Chưa bao giờ YoungMin đối diện với em trai lại khó thế này nhất là khi cái miệng lưỡi thằng bé trước kia ăn hiếp mình vừa mới ngậm lấy anh. Xấu hổ KINH! Điều tệ hơn là anh nó hưởng ứng rất nhiệt tình. A ~ thật là khó nghĩ ~

.  .  .

Bước cuối cùng. Nó sẽ không làm. Trái táo cấm mà nó và anh vừa mới ăn như vậy là đủ. KwangMin hôn nhẹ lên mái tóc vàng đang ngủ say trong lòng nó. Nhịp thở đều đặn từ anh làm lòng nó yên bình hơn. Bất chợt nó nghĩ nếu sau này phải lập gia đình, liệu nó có yêu vợ như yêu anh? … KwangMin nhắm mắt.

Trái táo độc Bạch Tuyết đã chết còn hồi sinh huống chi là táo cấm chỉ để đày đọa tâm hồn.

Ngày ||||

“ĐÁM CƯỚI”

Đó là hai từ mà anh vẫn nghĩ từ khi bước lên máy bay đến tận bây giờ. Chín giờ sáng Chủ Nhật, đám cưới bắt đầu từ một tiếng trước. Mẹ có gọi điện cho anh nhưng anh chẳng buồn xem ai gọi. Anh đã vướng bận tâm hồn mình ở căn nhà đó suốt 21 năm nay, bây giờ đi xa có gì là sai?

Người con trai thở dài. YoungMin biết trước điều này, và anh tự hứa rằng sẽ không bao giờ yếu đuối khi phải đối diện. Anh và nó đã quyết định không ràng buộc. Không thể chỉ nghĩ cho cả hai, mà phải nghĩ cho cả bốn. Bốn chứ không phải ba.


Tất cả là một giấc mơ tuyệt vời, chúng đã hứa với nhau như vậy. Kể cả việc đau khổ khi phải nhìn thấy nhau hằng ngày, chúng cũng chấp nhận rằng đó là hạnh phúc mà Chúa trời đặc biệt tặng riêng cho cả hai. Người tạo ra chúng, khiến chúng không kiềm chế nổi khi nhìn thấy trái táo xanh biếc trên nhánh cây xuân, đó không phải sai lầm, chúng chấp nhận số phận. Và tất cả những ngộ nhận này chỉ có một mục đích che dấu đi nỗi đau của mỗi đứa, vì chúng chẳng còn được hạnh phúc bao lâu nữa, ít nhất là cho đến quá khứ.…


Chúng nghĩ cho cả bốn nhưng chưa bao giờ có điều ngược lại. YoungMin bất giác tủi thân hướng mắt ra bầu trời xanh rộng lớn. Dưới kia liệu có ai nhớ rằng hôm nay anh đi, có nhớ còn anh, còn một đứa con trai, có nhớ đứa con trai vừa bước chân khỏi mặt đất ...? Lòng không muốn hỏi nhưng tại sao nước mắt vẫn cứ vang vọng trên đôi mắt nâu buồn.

YoungMin chẳng quan tâm mọi người nghĩ thế nào. Điều anh mong ... xa vời quá. Cái giới hạn khi còn 17 tuổi ngày nào anh cũng lưỡng lự. Giới hạn về hậu quả của trái táo cấm.

“Xin lỗi, đó là do con tự tìm đến chứ không phải trái táo mà người đưa.”

Anh yêu nó còn nhiều hơn những gì nó muốn dành cho anh. KwangMin ngốc hơn nó tưởng ... kẻ luôn chê anh trai bé nhỏ ngốc nghếch ...

.
.
.
 
Hâm ∞

28/7/12

[TRANS] 60 sự thật về 2Min (Chap 5)

Translator (from Indonesia  into English) @ Author : KoffeeNuts01@asianfanfics.com <33333
Permission: Đã xin phép Confirm Here

DO NOT TAKE OUT WITHOUT PERMISSION.


Note: Facts được hợp từ một blog của Indo và những cái mà translator thêm vào được. Vì vậy nó bao gồm công sức của ba người, mong bạn trân trọng nó. Cuối cùng là, hãy yêu quí MinHo và Taemin hơn nhé 2Min shippers ô0ô


Tittle: 60 2min Facts ~!

Chapter 5:



41. Trong suốt chương trình Star King, Taemin đã mặc một cái quần bị rách một lỗ (gần giống như kiểu quần rách ). Có vài lần Minho đã lén lút lần mò tay sờ vào những cái lỗ ấy. Phản ứng của Taemin khi đó gần như bình thường ( nghĩa là cậu bé đã quen rồi ) và việc này có vẻ là việc cả hai đều làm với nhau *máu xịt tứ tung*

42. Trong suốt chương trình Hello Baby, khi họ diễn lại “Câu chuyện ở Chunhyang” không chần chừ mà hôn Taemin ( chưa chạm môi nhé). Minho trông có vẻ rất bị kích thích :P

43. Cũng trong HB, họ được quay trở lại trường và được chợp mắt. Minho và Taemin ngủ cùng nhau. Điều đặc biệt là Taemin ngủ trong vòng tay của Minho =))

44. Trong một radio show có Jjong, Onew và Taemin, họ nói về các anh chàng nóng bỏng ( hot guys ). Taemin cứ ngồi cười rúc rích một mình nên mọi người đã hỏi tại sao cậu bé lại cười. Taemin nói rằng “Em nhớ đến Minho hyung” hoặc là “Em cứ nghĩ mãi về Minho huyng”.

45. Khi minho hát sai lời bài hát Rokkugo (?) cậu trông thất vọng và gần như khóc nên Taemin đã cố làm Minho bình tĩnh lại bằng cách vuốt từ đỉnh đầu xuống đến cằm cậu ấy.

46. Khi SHINee đang quảng bá cho Mexicana Chicken ( thời huy hoàng của Onew =3= xin lỗi tớ không kiềm chế được) Minho và Taemin cứ cố bày tỏ những nụ hôn đánh dấu ( phần này không chắc tớ dịch đúng ) (??? What? o.O)

47. Minho là thành viên duy nhất tặng quà cho Taemin vào sinh nhật thứ 18 của cậu bé. (thật không?)

48. Fan: Anh yêu Taemin đến cỡ nào? Có như trời và đất không?
Minho: trời với đất hả? Không. Còn hơn thế.
(chắc đây là fan account vì không nói ở đâu hết T__T)

49. Trong suốt SMTown Concert in Paris vài năm trước, một fan đã nhìn thấy khuôn mặt ghen tị của Taemin khi Minho đang làm trò hyung lẳng lơ ( thế này nhẹ lắm so với bản gốc rồi nhé )

50. Như tất cả chúng ta đều biết ( hồi nào >:p) Minho là một hyung lẳng lơ nhưng ngoại trừ với Taemin.

Note: thật sự lần này đang stress nên trans hơi chán, đại loại là không hiểu mình đang làm cái gì. Thành thật xin lỗi T___T


Hâm ∞

19/7/12

[One-shot] Táo cấm [Jo Twins]



Author: Hâm
Pairing: Jo Twins (KwangMin và YoungMin)
Rating: NC-17
Summary: Intro
Warning: thuộc thể loại BoyxBoy, đã cảnh báo trước. Nếu cứ cố đọc (đối với ai chưa từng biết Shounen –Ai là gì) xin tôn trọng người đọc và chủ blog. Không comment lời lẽ nặng nề.

Đối với ai đã quen SA và đặc biệt là Jo Twins shippers: rất mong là 1-shot này đã gợi được một chút cảm xúc nào đó cho mọi người. Hãy yêu quí KwangYoung nhiều hơn nhé :”>

DO NOT TAKE OUT WITHOUT PERMISSION.
.

.

.

.



Intro.

“Cái chết không phải là nỗi mất mát lớn nhất trong cuộc đời này.
Mất mát lớn nhất là những gì chết đi trong ta khi ta đang sống.”
- Norman Cousins –

Tất cả là một giấc mơ tuyệt vời, chúng đã hứa với nhau như vậy. Kể cả việc đau khổ khi phải nhìn thấy nhau hằng ngày, chúng cũng chấp nhận rằng đó là hạnh phúc mà Chúa trời đặc biệt tặng riêng cho cả hai. Người tạo ra chúng, khiến chúng không kiềm chế nổi khi nhìn thấy trái táo xanh biếc trên nhánh cây xuân, đó không phải sai lầm, chúng chấp nhận số phận. Và tất cả những ngộ nhận này chỉ có một mục đích che dấu đi nỗi đau của mỗi đứa, vì chúng chẳng còn được hạnh phúc bao lâu nữa, ít nhất là cho đến quá khứ.…

...

..

.

Đó là một ngày vàng nhạt u ám. Hai cậu bé bước song song trên con đường gập ghềnh đầy sỏi đá và cỏ dại phơi mình dưới tia nắng lỗ chỗ kéo đến ngọn đồi phía trước. Xung quanh màu vàng đang đuổi xanh đi chờ mùa thu tới. Yếu ớt giữa cơn gió hạ. Hai đôi chân đổ dài bóng gặp nhau trong sự rỗng tuếch của mảng màu đen, tối. Chúng đã đi từ lúc chạng vạng. Không nghỉ. Chúng chẳng quan tâm gió lạnh đến thế nào, trong lòng mỗi đứa còn có nỗi lo mơ hồ hơn thế.

Hai cậu bé cùng ngồi xuống nơi cao nhất – cao hơn mọi thứ xung quanh mà chúng thấy được và nhìn về nơi mặt trời đã khuất nắng.


“Chúng ta đã đi được bao xa rồi?” – cậu bé tóc vàng hỏi thầm chính bản thân mình

“Không xa quá khứ cũng chưa tới tương lai, chúng ta đang đi đến hiện tại rồi hyung.”

Cả hai đưa mắt nhìn nhau tìm sự yên tâm trong đôi mắt chính mình.

_ Rewind _

Ngày ||||||

“ Uma, con muốn ăn cái bánh đó, mua cho con đi ~”

Người phụ nữ xoa đầu đứa con trai bé bỏng, bàn tay bà lướt nhẹ trên mặt kính rồi chọn cho YoungMin một cái bánh nhân nho.

“Pặc!”
YoungMin mặt mếu máo nhìn KwangMin. Vừa thấy người bán hàng đưa là cậu đã nhanh tay cướp về phía mình. KwangMin mặt vênh váo bảo:

“Hyung thấp hơn em, ăn sau đi.”

“Ya thằng tóc đen kia, hyung thấp nhưng là hyung mày đấy!”

“Không quan tâm!” Nói rồi xé bao tống một miếng bánh to tướng vào miệng nhai nhóp nhép. Xử xong KwangYoung cũng không quên lè lưỡi trêu anh mình.

“Uma …. “ – YoungMin quay qua mắt ngấn nước nhìn người phụ nữ đang cười vì cái tật trẻ con không thể nào hơn của thằng con trai tóc đen.

Nhưng chẳng kịp để mẹ nói gì, KwangMin nắm tay cậu bé tóc vàng kéo giật vào lòng rồi bảo “Không cần mua đâu uma, hai tụi con ăn vẫn đủ mà.”

“Em ăn thế còn bảo …” YoungMin ngậm miệng khi em trai nó liếc mình nói nhỏ “Muốn ăn không?”. Hyung là hyung nhưng vẫn gật đầu, mặt mừng rỡ hiện rõ chữ ‘CÓ’ trên hai má hồng.

“Uma, tụi con về trước” lại tiếp tục chẳng để mẹ nói, KwangMin kéo thẳng YoungMin về nhà.

.       .       .

KwangMin xé miếng bánh đưa đến gần miệng YoungMin rồi lại giật về. Mặt cậu bé rõ ràng là muốn chọc tức anh trai thấp hơn cậu 1cm.

“Muốn ăn phải tự lăn vào bếp chứ hyung”

“Bếp cái đầu ngươi á! Bánh làm gì cần bếp!!”

“Bếp nè …” – cậu bé tóc đen tiến lại gần anh trai và chỉ tay lên môi.

Ngay lập tức, YoungMin ôm lấy cổ KwangMin hôn lên môi cậu bé tóc đen. Nhưng đó không gọi là hôn đươc, vì nó chỉ ấn vào nhằm làm tên nhóc kia mở miệng. KwangMin có thể bé tuổi hơn YoungMin, nhưng nó là đứa có óc quan sát tốt và nó thừa hiểu những lúc ba mẹ làm thế có nghĩa là gì. KwangMin giữ lấy đầu anh trai mình khi YoungMin vẫn còn vụng về hiểu rằng thế là lấy bánh. Tất nhiên là nó đã nuốt sạch miếng bánh khi nãy, nó mở miệng ra và từ từ chầm chậm mút lấy môi anh trai bé nhỏ của mình. Quả thật anh nó hơn nó có vài giây mà chẳng lớn được tí nào, mặt vẫn còn mang nét của đứa trẻ 14 năm về trước với làn da trắng không tì vết, đôi mắt cứ ngấn nước khi bị nó ăn hiếp, đôi môi anh đào nhỏ nhắn căng mọng khi anh nó cười.

KwangMin mải mê mút bờ môi anh đào, nó thỉnh thoảng còn láu cá cắn nhẹ lên môi và lúc đó thì YoungMin đã sực tỉnh. YoungMin giãy giụa khi tay nó đang thơ thẩn trong áo mình, càng giãy giụa chống trả bao nhiêu, nó càng siết chặt hơn. KwangMin không phải tên nhóc 14 tuổi bình thường. Ngay từ sinh nhật thứ 13, nó đã cao lớn hơn anh nó, khuôn mặt nam tính và cơ tay rắn chắc, trong khi YoungMin vẫn phải mang cái dáng điệu yếu ớt. Nó có nhiều đứa con gái thích đến nỗi chẳng đêm nào cậu ngủ yên vì cái điện thoại KwangMin cứ rung mãi. Nhưng KwangMin chẳng bao giờ nghe cả. Nó còn đang bận ôm chặt lấy cậu mỗi đêm, hôn đến khi anh trai chẳng còn mở mắt được và chỉ nghe tiếng thở dồn dập của YoungMin cũng đủ làm nó mất hết tâm trí để yên tâm mà ngủ.

KwangMin nhấc bổng anh trai lên tay mình, nó vẫn dày vò YoungMin bằng nụ hôn cho đến khi đã vào phòng chúng, YoungMin hấp tấp đập tay liên tục vào lưng KwangMin. Nó dứt môi mình ra một khoảng cách không xa và nhìn anh trai bé bỏng của mình hồng rực cả khuôn mặt mịn màng như em bé. Tất nhiên là em bé của nó. Anh thật sự rất xinh đẹp, Kwang nghĩ thầm, cười nhẹ nhìn anh trai.

KwangMin tranh thủ sự sơ hở của anh trai ngốc nghếch mà kéo cái áo lên cao, cao nữa rồi vút ra khỏi người YoungMin, đẩy anh nó nằm lên giường.

“Kwang … lạnh … em đừng … a … “ cậu khó khăn mở lời cầu xin còn KwangMin phớt lờ rướn môi hôn lên làn da trắng sứ trên cổ anh trai, nút mạnh khiến YoungMin thót tim sợ ai đó nghe thấy.

“Hư .. mmm…” anh trai KwangMin rất thiếu kiềm chế, và nó biết rõ điều đó. Hai tay ghim chặt anh trai, môi lướt qua từng nơi mềm mại, tuyệt vời, còn thơm mùi rất dễ chịu nữa. Thật ra KwangMin đã nếm anh trai nó sạch sẽ từ mấy năm trước rồi vậy mà đến tận bây giờ, anh nó chẳng bớt dễ thương đi chút nào, mà còn khiến KwangMin muốn nhốt anh trai mãi mãi trong tay.

Lướt cái lưỡi nóng bỏng xuống ngực YoungMin khi KwangMin đã nút bầm cả làn da phía trên, KwangMin lê nó đến hai đỉnh đầu bé tí. Mặt YoungMin nhăn nhó vì sự kích thích mà nó đang làm. KwangMin đã từng nói với cậu rằng nó yêu hai vật thể bé nhỏ ấy, vì chúng thuộc về anh. Một khi đã nhìn thấy là đêm đó cậu sẽ thức trắng vì nó cứ mút mãi cho đến khi chán chê thì thôi. Mà KwangMin thì chưa biết từ ‘chán chê’ là thế nào. Bây giờ cũng thế, KwangMin ngậm nó, liếm qua rồi xoay tròn tạo ra dòng điện kích thẳng lên não YoungMin. Còn anh trai nó đau khổ rên rỉ vì YoungMin không bao giờ vô cảm, cậu phản ứng với tất cả những gì nó hành hạ cậu, nói thẳng rằng cậu thích được dày vò như thế dù rất xấu hổ với bản thân.

“Tắm cái quái gì mà mịn thế?” Nó cười thầm, hạnh phúc khi anh trai siết chặt tay mình với anh. Vươn người lên, KwangMin thì thầm vào tai anh nó làm YoungMin nhìn Kwang đỏ bừng cả hai cái bánh bao trên mặt. Anh trai nó ngốc đến nỗi đêm chưa đủ mà còn để KwangMin dụ dỗ vào một buổi sáng Chủ Nhật đẹp trời thế này. Việc đó thuộc về giới hạn của một điều mà chúng vẫn chưa dám gọi tên.

Ngày  ||||||

Hôm nay ba mẹ chúng ra ngoại ô thăm ông bà. Chúng là cháu nội đích tôn đáng lẽ phải đi theo nhưng lịch học không cho chúng làm vậy. Mười bảy tuổi đã cận kề đến kì thi quan trọng nên ông bà khuyên chúng ở nhà. KwangMin thì cười nhăn răng trong điện thoại còn YoungMin – anh trai bé nhỏ lại nói chuyện với giọng điệu buồn rầu. Hai anh em nhưng lại khác biệt quá lớn.

12:03 pm

KwangMin vòng tay ôm anh trai sau lưng – anh đang nấu bữa ăn trưa cho cả hai. Kwang áp môi mình lên mái tóc vàng hít hà rồi xuống đến tai anh thì thầm hai chữ thơm quá làm YoungMin hốt hoảng suýt làm hư món ăn.

“Ngoài chuyện hít mùi thơm của anh em không còn việc gì làm hả KwangMin?” Anh trai bé nhỏ không bận tâm bàn tay nó đang luồn vào áo anh vuốt ve da mình.

“Không, hyung cứ nấu còn em cứ … “ Nó ranh mãnh lấy tay chậm rãi mò lên bấu nhẹ hai thứ mà nó mê mệt hằng đêm.

“YA!!!!” YoungMin bị sốc quay lai với gương mặt đỏ hết hai phần ba. KwangMin hôn lên môi YoungMin rồi buông anh ra “ Thức ăn thơm quá hyung ơi ~ “ rồi đi ra ghế ngồi bấm ti vi.

YoungMin ngẩn người nhìn nó cười. Anh ngốc đến nỗi không phân biệt được em trai mình đang khen mình thơm hay mùi thức ăn. Điều đó thuộc một giới hạn mà cả cậu và nó đều chưa dám gọi tên.

YoungMin dọn thức ăn ra bàn. Kwang chỉ lặng lẽ ngồi quan sát anh mình. Bỗng dưng nó giật mình mở to mắt. KwangMin lắc đầu xua tan không khí im lặng rồi tiến về phía anh trai mình.

Ngồi vào bàn, nó hỏi ngay “Hyung, khi anh lớn anh sẽ lấy người con gái thế nào?”

“Hyung á? Sao em lại hỏi thế?” YoungMin đưa bát cơm nhìn nó thắc mắc

“Hỏi để biết. Trả lời đi.” KwangMin cầm đũa gắp miếng cơm và chỉ kịp làm rớt xuống sau khi nghe anh trai trả lời
“Sao cũng được.” YoungMin trả lời với nụ cười sáng trên môi. Hiếm có khi nào YoungMin cười khi ở bên cạnh nó vì toàn bị nó ăn hiếp.

Nó nhếch môi nhìn anh “Anh chả có cá tính tí nào. Mẫu con gái cũng không có là sao?”

“Không phải…” YoungMin ngập ngừng “ … anh có người để thích rồi cần gì mẫu.”

Lông mày Kwang nhăn lại “Ai thế? Nói nghe xem.” Kiểu câu ra lệnh thế này YoungMin quen rồi, cậu nhún vai gắp cơm vào miệng, vừa nhai vừa bảo “Không nói.”

“Món này dở quá, em không ăn” Kwang khó chịu bảo

YoungMin cười  “A nào Kwang ~”

Vừa nói xong KwangMin lập tức há miệng nhận miếng thịt mỡ từ anh trai. Nó hét lên

“Hyung!!”

KwangMin rất ghét thịt mỡ - kẻ thù của cơ bụng. YoungMin nhe răng cười, KwangMin liếc anh mình như muốn đốt cháy anh vậy. Là YoungMin chẳng hề gì, nhưng uma nó mà làm vậy đừng hòng nó nhìn mặt cho đến hết mỡ trong người.

… to be continued …

Hâm ∞

10/7/12

Shining Together [LayHan] #1

Author: Hâm
About: Tổng hợp moment của YiXing lúm má đồng tiền dễ thương và LuHan thiên thần của EXO - M

DO NOT TAKE OUT WITHOUT FULL CREDIT.

[CNTV INTERVIEW]

MC: Là thần tượng chắc hẳn rất dễ bị căng thẳng, vậy khi đó bạn làm cách nào để giảm bớt căng thẳng với các thành viên khác?
Lay: Mối quan hệ giữa các thành viên rất gần gũi nên chúng tôi thường nói chuyện về các vấn đề với nhau. Nhưng bởi vì Luhan là bạn cùng phòng với tôi nên chúng tôi  hay trò chuyện về nhiều thứ làm chúng tôi vui hay buồn.
Luhan: Thỉnh thoảng chúng tôi nói chuyện tới nửa đêm.
Lay: Chúng tôi cùng nhau nằm trên giường và trong ánh đèn mờ. Rất lãng mạn.
(Translator: adorableprince/ source)

[HAPPY CAMP]

Khi Lay phải chịu hình phạt của chương trình, Luhan đã níu Lay lại lúc cậu ấy chuẩn bị  ra nhận hình phạt và nói "Thế này thì ác quá". Cuối cùng là cả hai cùng nhau nhận hình phạt T^T
Có lúc Lay ôm Luhan từ sau, và hai người hay nói chuyện với nhau.

[YUKU LIVE INTERVIEW]

Khi được MC hỏi Luhan có nickname nào dễ thương không, Lay đã xung phong nói đó là Marilyn Monroe. MC hỏi vì sao lại thế, Lay bảo vì cậu ấy hơi nữ tính. ( Yixing dìm bé LuLu …) Sau đó MC hào hứng bảo Luhan cùng tạo dáng với cô ấy xem ai nữ tính hơn, lúc này trông mặt Lay rất khoái trá và còn vỗ tay cái bốp nữa. Đến khi tạo dáng, chỉ có mình MC diễn tỉnh bơ, còn Luhan bối rối. Ngay lập tức Lay đứng dậy kéo Luhan về chỗ cũ và bảo “Anh ấy hơi ngại ạ!” ( … rồi lại vớt bé lên bờ =]] )

MC chuyển sang hỏi Baozi ngồi kế bên Luhan, lúc này Lay nói gì đó với Luhan và đặt tay lên đùi anh, Luhan cũng đặt tay mình lên tay Yixing như thế được khoảng vài giây thì buông nhau ra.

“Lần đầu tiên tôi gặp Luhan, tôi nghĩ anh ấy thật dễ thương. […] Luhan vừa đẹp trai vừa xinh.” Đoạn sau Lay đã nói Luhan là người rất coi trọng tình bạn và kể dẫn chứng.

Chương trình cho mỗi người rút một tờ giấy. Tờ giấy của Kris ghi “Tiểu hoàng tử dễ thương” MC hỏi có phải bạn là người như vậy không thì Kris trả lời “Em cũng mong được như thế.” và chỉ sang Luhan cho tên gọi này. MC đã yêu cầu Luhan thử làm vài hành động dễ thương, sau đó thì Luhan làm một cách rất đau khổ vì chắc trước đó chưa làm vậy bao giờ. Ngay lập tức Lay lại nhảy vào “Anh ấy có vẻ dễ thương, nhưng bình thường cũng manly đấy!” MC lật tẩy bạn Yixing “Tôi để ý thấy bạn rất hay giúp cậu ấy “giải vây” nhé! Hai người là anh em thân thiết lắm sao?” Lay thì bảo “Chúng tôi thân nhau như anh em.” còn Luhan thì cười gật đầu. Kris nói “Ai cũng thế cả!” (ơ vậy mà anh có thèm nói đỡ gì cho bé Lu đâu >3<)

[YinYueTai Interview]
Khi được hỏi mình có tài nghệ nào khác không, Luhan chỉ dám nhận rằng mình có một sở trường là xoay Rubik. Sau đó staff chương trình lấy ngay 2 khối rubik 3x3x3 và 5x5x5 và mời Luhan xoay thử. Lúc đó Luhan đưa mic và gậy thú bông cho Lay rồi mới nhận rubik (có Tao và Kris Đại Ca ngồi bên cạnh mà không đưa). Vì khi đưa, camera quay đi chỗ khác chỉ thấy đc lúc Lay đã cầm mic và gậy thú bông nên có thể Lay đã đòi cầm giùm Luhan mà không cho ai khác làm việc này. Bạn hiểu theo nghĩa nào cũng dễ thương hết \\\m/// Sau đấy YiXing đập hai con vào nhau trông dễ thương lắm :”> Sau khi hoàn thành rubik 3x3x3, Mc hỏi muốn thử 5x5x5 không thì Luhan cười sợ còn Lay chỉ cười nhẹ và nếu để ý kĩ lúc đó ánh mắt cậu ấy tia thẳng vào mặt MC như đốt cái gì vậy.

Khi Lay hát để thể hiện tài năng, Luhan bắt kịp rất nhanh với bài hát của cậu ấy và lắc lư. Mọi người cũng bắt đầu lắc nhưng chỉ vài giây sau thì … mệt trong khi Luhan vẫn tiếp tục lắc.

Khi chơi trò một hai ba để chỉ ra ai đó trong nhóm, có một câu “Ai là người hay pha trò nhất” thì mọi người quay xuống chỉ Luhan, nhưng Lay thì quay xuống đập cái gậy bông một phát vào đùi Luhan rồi mới chỉ. “Ai là người thắng nhiều game nhất?” Luhan tiếp tục được chọn và trông mặt Lay thấy vẻ con nít rất đáng yêu. Luhan bị phạt vì được chọn nhiều nhất nên MC mời cậu lên chỗ anh ấy đứng, và Lay quay xuống bốp mấy phát nữa vào chân và vai Luhan, lúc đi qua chỗ Lay, Yixing lai dễ thương tặng thêm cái nữa vào ngực Luhan và Luhan quay lại nhìn cậu với ánh mắt “Cậu thích anh bị phạt đến vậy sao?”

Luhan bị phạt phải uống nước đậu của người Bắc Kinh xưa, MC bảo mọi người vỗ tay cổ vũ thì tiếng vỗ tay to nhất, nhin mặt hào hứng nhất là Lay.
Sau khi uống xong, Lay tính đứng lên làm gì đó cho anh nhưng Xiumin đã nhanh chóng đút một miếng trái cây cho Luhan, Lay ngồi xuống rồi lại lập tức đứng lên lấy tay tính lau miệng cho Luhan nhưng lần này Luhan cự tuyệt vì đã có khăn giấy của Baozi. T^T

Những đoạn sau đó chỉ toàn LuMin moment chắc là Yixing giận nên không thèm hỏi thăm LuLu nữa ~
Chương tình tặng cho Luhan một cái bánh sinh nhật, MC bảo cậu ước nhưng hình như bánh nặng quá nên Lay đã bay đến đỡ cho Luhan.

[19.06.12][Fanacc] Lay, Luhan, Kris tại Tianjin Yin Yue High Ke 120618

Những thành viên chuyền khăn giấy cho nhau, khi Luhan chuyền đến cho Lay, Lay lấy một tờ khăn giấy và lau cằm cho Luhan.

Có một cảnh rất buồn cười giữa Luhan, XiuMin và Lay khi họ cùng nhau làm highfive với từng thành viên. Khi Luhan và Lay bị hụt tay nhau, Lay đã cười rất to.

Lay và Luhan nhận hết mọi banner từ các fanclub mà họ được fan tặng. Ngay cả khi chúng bị rơi xuống đất, họ ( Luhan và Lay ) cũng sẽ nhặt nó lên và mang theo.

(CR : eggache半仙神医巫婆@weibo
Eng-Trans: mauvevivi
V-Trans : LayMeoz@exoplanetvn.com)

... to be continued ... 

Hâm