Author: Hâm
Pairing: Jo Twins
(KwangMin và YoungMin)
Rating: NC-17
Summary: Intro
Warning: thuộc thể loại
BoyxBoy, đã cảnh báo trước. Không chịu trách nhiệm hậu quả vì bạn đã được cảnh báo trước. Hãy ý thức về hành động của mình.
DO NOT TAKE OUT WITHOUT
PERMISSION.
.
.
.
.
Ngày ||||||
Mẹ chúng mang về một cái
bánh thật to màu trắng với sô cô la phủ đầy trên mặt. Ở đó có dòng chữ màu đỏ
“Mừng sinh nhật KwangMin & YoungMin 17” kế bên là hai khuôn mặt xinh xinh
của hai đứa. Sinh nhật chúng không hoành tráng, đó là điều KwangMin yêu cầu mẹ
nó cách đây hai ngày. Nó không dại biến nhà mình thành trung tâm của mấy cô gái
cứ lẽo đẽo theo nó ở trường. Mà thực ra thì nó nhớ không khí ấm áp của gia
đình, nhất là ba nó gần đây bận công việc tối tăm mặt mũi.
“Kìa KwangMin, nhắm mắt
vào và ước đi con.” Mẹ dịu dàng vỗ vai KwangMin và cậu bé thấy anh đang nhắm hờ
mắt, hai đôi tay chắp vào nhau, bờ miệng hồng sữa đang mấp máy câu chữ mà theo
mẹ bảo có thể thành hiện thực. YoungMin lúc nào cũng đẹp, hơn cả thiên thần mà
Chúa trời tạo ra.
KwangMin nhắm mắt. Và cầu
nguyện. Nó không muốn ước. KwangMin biết thừa những điều ước dù có thành hay
không cũng rất khó xảy ra, nó luôn ước mấy điều viển công như được ôm anh trai
bé nhỏ cả ngày vậy. Mà sự thực thì đã thế rồi, vậy nên nó cầu nguyện. KwangMin
chỉ cần một phần may mắn. Vì có một giới hạn mà hai đứa chưa dám nói với nhau,
nhưng nó biết rõ đó là gì. Và có thể thứ đó sẽ phá tan gia đình, nơi mà cả hai
đều yêu thương.
Ba tặng YoungMin một thùng
sách anh trai yêu thích, còn KwangMin, ông tặng cái máy chơi game mà ngày nào
thằng bé cũng ngửa mặt lên trời xin. Khỏi phải nói chúng sung sướng thế nào,
YoungMin bóc tung cả thùng sách để ngắm nghía từng quyển trong khi KwangMin thì
bấm nút liên tục với cái máy nhỏ trên tay. Mẹ cười nhìn chúng, lặng lẽ hạnh phúc
với ba. Nếu hiện thực cứ như thế này thì tốt biết mấy …
Sau đó điện thoại kêu, có
một ca cấp cứu. Và chỉ chờ có thế, cả ba và mẹ chúng đều khuất sau cánh cửa.
Trước khi đi, YoungMin lo lắng nhìn khuôn mặt ba, ông xoa đầu YoungMin, cười
với KwangMin. Như thể đây là lần cuối chuyện này xảy ra, và giờ này năm tới,
ông sẽ không bỏ đi thế này.
Chúng nó đứng chào ba mẹ.
Cứ thế bóng tối buông dần
trên ngõ cửa …
23:49 p.m
YoungMin nằm ngoan ngoãn
trên giường gác đầu lên tay nhìn qua cửa sổ đợi nghe tiếng ai đó gọi tên mình.
Còn em trai ngồi ghế, gác chân ngửa mặt lên trời và ngắm mấy ngôi sao dạ quang
chúng dán trên trần.
YoungMin bỗng chợt thở dài
“Anh không hiểu sao em lại cao 1m60 lúc mới có 14 tuổi. Trong khi anh chỉ có
1m56 thôi, khó tin.”
“Hừm…” Nó cười nhẹ “Chẳng
khi nào anh với tới cái trần cả, ..”
“Bất công, ông trời không
có mắt” YoungMin lật người lại nhìn em trai. Nó thật sự đẹp trai trong mái tóc
đen, dù bóng tối vẫn nhiều hơn ánh đèn đang lập lờ từ cái đèn ngủ.
KwangMin xoay đầu nhìn anh
trai bé nhỏ đang nằm trên giường, nó đột nhiên bỏ rơi mấy ngôi sao để sà xuống
nằm cạnh YoungMin.
“Không phải để em ăn hiếp”
Kwang vòng tay quanh người anh trai nó “mà đáng lẽ em là anh trai mới đúng.” và
kéo anh nó lại gần.
“Em mơ đi Kwang! Dù sao
anh ra trước em mấy …” YoungMin cự nự xoay mặt đi chỗ khác khi nó tiến tới cắn
nhẹ vào mũi mình. KwangMin thì thầm vào tai anh trai bé nhỏ “vậy hyung xem
hyung hơn em chỗ nào …?”
YoungMin suy nghĩ “Có lẽ
là cái đầu …”
“Không phải …” KwangMin
cười thích thú nhìn anh nó khổ sở trong tay mình, nó đặt một tay ở eo, còn tay
kia lướt trơn tru vào cái áo phông của anh trai, chạm vào làn da mịn như bột
xay nhuyễn.
Tất nhiên anh nó biết nó
sẽ làm gì tiếp theo, vậy nên YoungMin ngoạy ngọ tránh nhìn mắt nó – đã có lần
anh ngoan ngoãn theo nó chỉ chỉ vì đôi mắt đa tình đó. Vớ vẩn ở chỗ
anh hoàn toàn bị nó dụ dỗ
vô điều kiện và không hề giận em trai tí nào. KwangMin đưa mắt xuống cổ
YoungMin, bắt đầu hôn nhẹ lên, hít hà và rên ư ử vào tai anh trai khôn ngoan lôi
kéo vì nó biết giờ có chết YoungMin cũng không nhìn vào mắt nó. Nó đè nghiến
YoungMin xuống nệm, giữ chặt hai tay, nhưng môi lại dịu dàng nếm từ cổ lên mang
tai làm cậu bắt đầu đỏ ửng khi nó hôn tai cậu.
“Kwang… ba mẹ … ưm … ư ư
…hư ….” anh trai cắn môi ngăn tiếng kêu, nhưng rất tiếc nó đã nghe được. Trước
đây nó bảo thích hai thứ trên ngực YoungMin, nhưng đó chưa phải là thứ nó thích
nhất. Đó là khi anh trai phản ứng lại nó, đối với KwangMin, điều này đồng nghĩa
với việc nhất định nó sẽ làm tới cùng. Nhưng anh trai nó ngốc ở chỗ nó sẽ làm
mọi cách để nghe được phản ứng nhỏ bé nhưng rất đáng yêu thoát ra từ cơ thể anh
trai bé nhỏ của mình.
KwangMin xoay mặt đỏ hửng
về phía mình. Có bao giờ nó thoát khỏi
khuôn mặt nõn nà nhưng đầy tà mị của YoungMin, nó ko thoát được nên lạc trong
đó mất rồi. YoungMin cắn môi, chỉ dám hé mắt nhìn nó. Và bất chợt cậu bắt gặp
ánh mắt ngập đầy điều gì đó long lanh khi nó nhìn cậu. Khao khát. Ấm áp biết
chừng nào. Giới hạn sắp vỡ tung đến nơi rồi.
“Hyung, nếu anh nghe lời
em sẽ cho anh được nghỉ ngơi trước 12 giờ đêm nay…” KwangMin dịu dàng đẩy anh
nó dựa vào thành giường. Khi tay Kwang vừa chạm đến vạt áo để kéo lên, YoungMin
giựt lại “Em không biết mình đang làm gì đâu …”
Cậu bé tóc đen khẽ cười. Anh nó đúng là thứ sinh vật ngây thơ nhất quả
Đất. Tất nhiên nó yêu anh nó từ bé, ngay cả bất cứa thứ gì của anh, nó muốn vứt
chúng đi để anh trai bé nhỏ chỉ nhìn mỗi nó thôi. Nó luôn dán những ngôi sao
trên trần vì sợ anh nó ngã xuống, chỉ sợ giây phút anh nó yếu đuối quá, cậu em
trai này lại chẳng kìm được. Cậu em hay ôm anh trai từ sau vì nó muốn bao bọc
quanh anh chỉ có mùi thơm của nó. Bởi vì hai chữ “anh em” mà chúng phải thốt
lên hằng ngày, nó không muốn gặp lại hàng lệ năm nào quỳ lạy mình. Vỡ thật rồi.
Em yêu anh. YoungMin …
KwangMin hôn lên mắt
YoungMin thì thầm
“Còn không em sẽ làm anh
khóc đêm nay …” Cậu bé tóc đen hôn YoungMin. Từ tốn đủ bùa lú để anh nó nghe
theo. YoungMin đáp trả lại nụ hôn, cậu bị cuốn lấy nụ hôn, đôi mắt nhắm thả
trôi tất cả mọi thứ.
KwangMin kéo hai chân anh
gác lên vai mình. KwangMin hôm nay uống phải cái gì rồi, nó hành động hoàn toàn
khác với nó trước đây.
“Cởi áo em đi.”
Lần này thì YoungMin thật
sự hốt hoảng. Anh sợ hãi không biết phải đáp trả cậu em trai thế nào, bờ vai
bỗng chốc rung nhẹ. Nghe theo nó anh không chắc chuyện gì sẽ xảy ra nhưng nhìn
ánh mắt nó bây giờ, như muốn hung bạo Youngmin thật sự.
Anh nắm nhẹ hàng cúc áo
trong đầu thầm mong nó đừng như vậy nữa. Nhưng trái lại, Kwang nhìn anh nó chăm
chú với ánh mắt khao khát, như ngọn lửa âm ỉ đang được xúc tác. YoungMin càng
chậm, càng kích thích nó nhiều hơn.
KwangMin giằng lấy tay
YoungMin, đẩy anh tì sát vào thành giường. Nó như cơn cuồng phong nhắm thẳng
môi YoungMin ngấu nghiến. Bờ môi mềm mại làm nó cười khẽ, KwangMin kéo áo anh
trai lên và ném thẳng xuống đất. YoungMin đẩy Kwang nhưng nó mạnh mẽ khóa chặt
hai tay anh lên đầu, bờ môi nóng bỏng trườn xuống cổ, YoungMin cố gắng cựa quậy
trong khi mắt anh đã mờ dần.
Nó tự giật bung hàng cúc
áo của mình, áp thân hình rắn chắc quyến rũ sát vào làn da YoungMin. Cái nóng
bắt đầu hầm hập cả căn phòng, dù cho trước đó máy điều hòa ở số 28. KwangMin
nút mạnh làn da trắng sứ bên dưới, mắt nó không mở nhưng những hành động này
chắc chắn nó đã học ở đâu đó. Anh trai YoungMin tự giận mình. Anh không thể đẩy
nó ra, và anh chợt nhận ra mình khác nó quá nhiều…
….
YoungMin thấy mắt mình mờ
dần đi cùng với lí trí. Mọi giác quan bây giờ chỉ còn hạ thể mới cảm nhận được
chuyện gì đang xảy ra. Bao trùm bên dưới anh một dòng nước ấm vươn dài trên đầu
lưỡi, nhẹ nhàng liếm làm anh như thấy ngàn sao sáng rực hơn cả bầu trời nhân
tạo của chúng. Anh không thể ngờ cách đây vài phút, chúng còn trò chuyện bình
thường, vậy mà bây giờ cả hai đứa đều đang đắm chìm trong tội lỗi. Và anh chỉ
kịp trợn mắt khi Kwang đưa miệng nó ngậm cả vật cương của mình. Không phải anh
ngạc nhiên. YoungMin chỉ kịp thốt ra những tiếng rên và thầm nghĩ “Chết tiệt!”
bởi vì thật sự nó đang thỏa mãn dục vọng cao hơn đỉnh đầu của anh. KwangMin
chầm chậm lướt qua thân rồi cạ răng lên đỉnh, nó biết cách làm anh nó như điên
lên khi nằm dưới mình. Bây giờ YoungMin chỉ biết nghe theo nó như nghe tiếng
gọi của cơn khoái cảm, bất giác nâng hông mình cao hơn nữa để đẩy sâu vào vòm
miệng nóng ướt. KwangMin bỗng nhiên ho sặc, nó rút anh ra khỏi miệng, cắn nhẹ
bên đùi YoungMin rồi lại ngậm chặt lấy như rời nửa bước là nó sẽ chết vậy.
YoungMin giật nhẹ đùi mình, hai tay nắm lấy đầu KwangMin và bất giác rên vài
câu vô nghĩa. Điều đó kích thích Kwangmin làm nó điên cuồng lao vào hạ thể, mút
chặt lấy anh và YoungMin rên càng lớn tiếng hơn.
“Kwang … s-ắp .. - ..”
“Ừm …” nó ậm ừ trả lời.
Sau đó, YoungMin thấy cả
bầu trời sao phủ đầy mắt anh. Vài giây sau anh ngẩng đầu lên thì thấy KwangMin
đang liếm thứ gì đó trắng tinh vương trên đỉnh. Nó ngẩng đầu nhìn anh cười,
chồm lên thật nhanh và hôn anh trong mùi vị YoungMin chưa thử bao giờ.
“Có vui không?”
Anh nó đỏ phừng mặt. Chưa
bao giờ YoungMin đối diện với em trai lại khó thế này nhất là khi cái miệng
lưỡi thằng bé trước kia ăn hiếp mình vừa mới ngậm lấy anh. Xấu hổ KINH! Điều tệ
hơn là anh nó hưởng ứng rất nhiệt tình. A ~ thật là khó nghĩ ~
. . .
Bước cuối cùng. Nó sẽ
không làm. Trái táo cấm mà nó và anh vừa mới ăn như vậy là đủ. KwangMin hôn nhẹ
lên mái tóc vàng đang ngủ say trong lòng nó. Nhịp thở đều đặn từ anh làm lòng
nó yên bình hơn. Bất chợt nó nghĩ nếu sau này phải lập gia đình, liệu nó có yêu
vợ như yêu anh? … KwangMin nhắm mắt.
Trái táo độc Bạch Tuyết đã
chết còn hồi sinh huống chi là táo cấm chỉ để đày đọa tâm hồn.
Ngày ||||
“ĐÁM CƯỚI”
Đó là hai từ mà anh vẫn
nghĩ từ khi bước lên máy bay đến tận bây giờ. Chín giờ sáng Chủ Nhật, đám cưới
bắt đầu từ một tiếng trước. Mẹ có gọi điện cho anh nhưng anh chẳng buồn xem ai
gọi. Anh đã vướng bận tâm hồn mình ở căn nhà đó suốt 21 năm nay, bây giờ đi xa
có gì là sai?
Người con trai thở dài. YoungMin biết trước điều này, và anh tự hứa rằng sẽ
không bao giờ yếu đuối khi phải đối diện. Anh và nó đã quyết định không ràng
buộc. Không thể chỉ nghĩ cho cả hai, mà phải nghĩ cho cả bốn. Bốn chứ không
phải ba.
Tất cả là một giấc mơ tuyệt vời, chúng đã hứa với nhau như vậy. Kể cả
việc đau khổ khi phải nhìn thấy nhau hằng ngày, chúng cũng chấp nhận rằng đó là
hạnh phúc mà Chúa trời đặc biệt tặng riêng cho cả hai. Người tạo ra chúng,
khiến chúng không kiềm chế nổi khi nhìn thấy trái táo xanh biếc trên nhánh cây
xuân, đó không phải sai lầm, chúng chấp nhận số phận. Và tất cả những ngộ nhận
này chỉ có một mục đích che dấu đi nỗi đau của mỗi đứa, vì chúng chẳng còn được
hạnh phúc bao lâu nữa, ít nhất là cho đến quá khứ.…
Chúng nghĩ cho cả bốn nhưng chưa bao giờ có điều ngược lại. YoungMin bất
giác tủi thân hướng mắt ra bầu trời xanh rộng lớn. Dưới kia liệu có ai nhớ rằng
hôm nay anh đi, có nhớ còn anh, còn một đứa con trai, có nhớ đứa con trai vừa
bước chân khỏi mặt đất ...? Lòng không muốn hỏi nhưng tại sao nước mắt vẫn cứ
vang vọng trên đôi mắt nâu buồn.
YoungMin chẳng quan tâm mọi người nghĩ thế nào. Điều anh mong ... xa vời
quá. Cái giới hạn khi còn 17 tuổi ngày nào anh cũng lưỡng lự. Giới hạn về hậu
quả của trái táo cấm.
“Xin lỗi, đó là do con tự tìm đến chứ không phải trái táo mà người đưa.”
Anh yêu nó còn nhiều hơn những gì nó muốn dành cho anh. KwangMin
ngốc hơn nó tưởng ... kẻ luôn chê anh trai bé nhỏ ngốc nghếch ...
.
.
.
Hâm ∞